Tôi không phủ nhận đã từng có những khoảng thời điểm tôi cực kì êm ấm khi bên anh. Chúng tôi quen nhau từ năm thứ nhất đại học. Hai đứa luôn dạy dỗ nhau học hành. Anh đích thực là một người nam nhi tốt, tính nết hiền khô. Yêu nhau, nhiều người còn bảo tôi đành hanh, ăn hiếp anh. Anh lúc nào cũng chiều theo ý tôi, tôi muốn gì là được. Anh em thường trêu sau này cưới nhau về, tôi sẽ thay anh làm chồng.
Thực thụ tôi trân trọng tình cảm mà anh bỏ ra cho mình, sự tốt bụng mà anh đối xử với mọi người. Nhưng đó là thứ xúc cảm của cách đây 4 năm, khi tôi còn là một cô sinh viên năm nhất. Còn hiện giờ, khi tôi đã tốt nghiệp, đi khiến được 2 năm, thì tôi lại thấy muốn bỏ cuộc vì mấy cái đức tính lành lành đó của anh.
Gia đình anh nghèo đói, chuyện đó tôi nhân thức vì nhà chúng tôi đâu có phương pháp xa nhau. Trong khoảng lúc mới yêu tôi không phải thấy đó là yếu tố. Tôi yêu nhân loại anh chứ không phải mong lấy được con nhà giàu cho vui lòng. Mái nhà có điều kiện kinh tế eo hẹp chẳng phải là cái tội nhưng bạn trẻ kỷ nghuyên này như anh mà không có chí tiến thủ thì đấy là lỗi của anh.
Sau khi tốt nghiệp, khi mà tôi mài miệt dấn thân tậu công tác và khẳng định phiên bản thân thì anh hài lòng về quê, làm cho ở tổ chức kinh doanh tư nho bé xíu gần nhà. Anh bảo anh không thích cảnh sống bon chen trên này nên chỉ muốn về nhà cho gần bố, gần mẹ. Đó là thời gian chúng tôi mở màn xa nhau.
Tôi được nhận vào làm cho một tổ chức kinh doanh lớn, lương bốn tuần rất khá. Người nào cũng xuýt xoa khen ngợi tôi giỏi giang khi con gái mà được vào đó làm. Tôi càng tự hào về phiên bản thân bản thân bao nhiêu thì lại càng chán anh bấy nhiêu. Tôi không cần bạn trai phải đi khiến cho giàu có, nhận đa dạng tiền nhưng chí ít anh ấy phải có chí tiến thủ. Đằng này vừa học hoàn thành, anh khăn gói về quê xin vào khiến ở cái chỗ mà mấy đứa bạn học chấm dứt cấp 3 của tôi cũng đang khiến cho làm cho tôi bế tắc cực kì.
Tôi ở đô thị còn anh ở quê. Hàng tuần anh lên thăm tôi, cũng có khi lên đón rồi đưa tôi về quê. Anh vẫn để mắt và lo lắng cho tôi. Anh thương cảm tôi, khích lệ tôi cố gắng… Nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi giờ cứ cảm thấy bất mãn với anh. Mỗi khi bạn nào đó hỏi về người yêu, tôi không có yêu cầu giấu chuyện mình đã có anh rồi nhưng việc phải nói công tác của anh thì với tôi lại xấu hổ vô cùng.
Có thể đại chúng nghĩ vì tôi may mắn có được sự nghiệp tôi nên giờ quay ra coi thường bạn trai. Tôi không phủ nhận một phần trong xúc cảm của tôi có như vậy. Tôi vẫn còn rất yêu anh nhưng vì bạn dạng thân tôi được quần chúng đánh giá cao nên giờ tôi thấy không công bằng và anh không xứng với bản thân nếu cứ ưng ý làm cho cái công việc tầm thường đó. Đấy là mọt công việc vừa nhàm chán, thu nhập lại thấp và chẳng giúp anh tân tiến được cái gì.Mái nhà anh nghèo, lương bốn tuần của anh được một vài triệu nên cũng chỉ coi như toàn vẹn giúp cha mẹ một tẹo. Anh chẳng tích lũy được cái gì cho mai sau.
Thế nhưng, ở nhà, anh chăm bẵm cha mẹ anh và cha mẹ tôi rất khả quan. Cha mẹ tôi lúc nào cũng bảo “chỉ có một thằng con rể là nó thôi” và giục tôi mau về quê lấy chồng, yên ổn cuộc sống bên anh. Nhà tôi khá giả hơn một tẹo nên chỉ cần tôi về quê xin được công việc tầm tầm thì nhị hậu phi chồng cũng không sợ đói. Nhưng… đấy ko phải là cuộc sống mà tôi hướng đến.
Tôi đã cân nhắc gần như về mối quan hệ này. Yêu anh, thương anh, tôn trọng tình cảm của anh thì có nhưng thất vọng, muốn bỏ cuộc cũng tồn tại. Tôi có nên vì anh mà chấp nhận một cuộc sống nhàm chán đó không hay buông tay anh để được sống như mình mơ ước?
/ Theo Khám phá
Xem thêm: Tạp Chí Dành Cho Phái Mạnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét